.:: Vong Tay Be Ban ::.  

Quay lại   .:: Vong Tay Be Ban ::. > Hoạt Động > Nâng Cao Năng lực > Sách hay

Notices

Trả lời
 
Công cụ Hiển thị
Cũ 07-10-2008, 05:40 PM   #1
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Talking Tonic

Pic này được lập ra để nhà mình post truyện ngắn hay văn,thơ, kịch....nhé.
Ami is offline   Reply With Quote
Cũ 07-10-2008, 05:42 PM   #2
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Talking Đối với em,anh rất thế này và thế kia P1

Ngày đầu tiên. Văn phòng mới. Sếp cười hớn hở đại khái chị rất vui vì em đi làm để gánh bớt công việc cho chị, đợi 1 phút chị sẽ dẫn em đi giới thiệu với đồng nghiệp ở các phòng khác nhá. Thế là đi từ tầng 4 xuống tầng 2 và lần lượt trèo ngược lên từng tầng, vào phòng nào cũng chào hỏi cười nói. Tầng 7, một mái tóc nâu óng + một đôi mắt xanh biếc nhô lên khỏi partition làm Linh giật nảy mình bằng một câu chào tiếng Việt pha Anh:

- Chào bạn, new comer của ECD project, right?

Và một nụ cười răng khểng. Linh ngoác miệng cười lại:

- Dạ vâng, new comer của ECD. My name’s Phi Linh.
- Phi Linh à? Tên bạn rất lạ. À, tôi là Alex. Nice to meet you.

Chuyến đi nghỉ đầu tiên cùng cơ quan mới. Hơi nản lòng, Phi Linh pack đồ, tự hỏi biết làm gì trong mấy ngày đi biển với những người còn lạ thế này, gia đình và con cái họ? Đang là những ngày giữa tháng 5, chưa phải mùa du lịch, biển vắng và sạch. 5h sáng. Chẳng có anh chị nào cùng cơ quan dậy sớm chừng này ra biển để nhận xét tư cách của mình đâu! Linh nghĩ và bỏ dép chạy thục mạng trên cát, nhảy những bước dài, lấy hết sức mình ném từng chiếc dép rồi đuổi theo nhặt, cười thầm: Điên quá! Mặt Trời lên rực rỡ, biển sớm lặng sóng như một mặt hồ, và cô nhảy xuống bơi cật lực. Lướt thướt đi lên, Phi Linh nhìn thấy Alex đang ngồi cạnh đống đồ của mình.

- Linh, hey hey! Anh gọi.

Cô đi lại và ngồi xuống. Alex cười, mắt nheo vì nắng:
- Điên quá!

Cô nhìn anh, không hiểu. Anh giải thích:
- Anh thấy Linh just … chạy như điên.

Linh cười:
- À ừ, thỉnh thoảng em thế đấy.

Alex nheo mắt:
- Just kidding, Linh không điên. Anh thấy như thế rất là hay, anh nghĩ đấy là vì em là một cô gái … ờ … à … ừm… open minded, trông em rất là thoải mái, casual, thế nhưng có lúc em rất là, ờ … à … ừm … sao nhỉ … rất … là … ờ … từ gì nhỉ … very shy … để anh nghĩ … e thẹn … e thẹn, right?
Linh cười lớn, phẩy tay như cười một nhận xét tào lao, rồi rất vô tình thụi nhẹ vào vai Alex. Thế nhưng rồi lại nghĩ: Mình yêu Hoàng cả mấy năm nay, nhưng chưa bao giờ Hoàng khen mình với sự tôn trọng mà lại dễ thương như thế. Alex lại cười.

- Cười gì em nữa thế?
- À, anh thích cái kiểu tự nhiên em punch người khác như vừa rồi. Punch tiếng Việt là gì?
- Là đấm cho một cú.
- À, okey, đấm cho một cú …
Rất nhanh, đấm vào vai Linh.
- Á! Cô kêu lên vì bất ngờ, những cũng đấm trả.



Và thế là, như đồ điên và như trẻ con, hai đứa quay ra đấm đá nhau trong ánh nắng.
Hoàng, Linh ngồi trong quán. Cô thông báo:
- Anh, em định đi học tiếng Tây Ban Nha đấy.
- Ừ, tuỳ em.
- Trả lời lơ đễnh vậy thôi sao?

Hoàng cười, nắm bàn tay Linh hôn một cái rất kêu:
- À, học hành rất tốt. Anh ủng hộ học hành. Em cố gắng học và có thể cho phép anh hỏi lý do của sự đột ngột này là gì không?
- Em thích từ lâu rồi, em đã từng nói với anh thế mà.
- Ôi thôi chết, tệ quá, quan trọng thế mà anh quên đấy!!! Quan trọng quá chứ, em nhỉ…

Linh không nói, không giận. Cô đã quen kiểu đùa của Hoàng như thế 3 năm nay. Dường như không có gì là nghiêm chỉnh cả. Dần dần, khi bạn bè và những chuyện tình cứ liểng xiểng đổ vỡ xung quanh mình, Linh kết luận: Kiểu của Hoàng dễ chịu. Cô nghĩ: Hay như thế và cuộc tình sẽ nhẹ nhàng hơn, không nghi kỵ, không hờn dỗi, không hứa hẹn, không cam kết. Mình cần một kiểu bình yên…

Rồi Hoàng đèo cô đi. Trời lao xao gió. Giao mùa. Những khoảnh khắc giao mùa kỳ lạ thật, lúc nào cũng xao lòng đến lạ. Con đường tối và mát lạnh, Linh so vai, bắt gặp mùi hương hoàng lan bay mênh mang trong bóng tối, dịu dàng lắm và trầm lắng lắm, không ám ảnh như hoàng lan mùa hè. Linh nghĩ thế, nhưng không nói với Hoàng. Cô không biết anh sẽ bình luận kiểu gì, và hoàn toàn không muốn anh chia sẻ cảm giác này với giọng bông đùa của anh, như đùa với một cô bé. Anh ấy là người lớn rồi, không giống mình… nghĩ thế, và hơi có cảm giác buồn rất mỏng, cô dựa nhẹ đầu xuống vai anh. Hoàng đưa tay vuốt tóc cô: Mệt hả em? Anh đưa em về nhà thôi. Thảng thốt, Linh nghĩ: Hoàng bao dung với mình quá… có hơi “quá” không? Hay vì mình đã trưởng thành hơn mình của 3 năm trước, khi mình mới yêu anh?

- Alex, em sẽ học tiếng Tây Ban Nha.
- Oah, học đi, tiếng Tây Ban Nha, anh thích… Mình sẽ nói chuyện với nhau bằng tiếng Tây Ban Nha. A mí me gusta tú sonrisa…
- Oh come on, anh nói tiếng Tây Ban Nha đấy hả? Có nghĩa là gì vậy?
- Hehe, có nghĩa là “Em học tiếng Tây Ban Nha đi em ơi!”
- Có tin được không đấy?
- Phụ nữ kỳ lạ thật. Nếu không tin thì không nên hỏi, right? Thế em muốn câu đó có nghĩa là gì nào?
Phi Linh cười… Ừ nhỉ, thế mình muốn câu đó có nghĩa là gì nhỉ… Phải học tiếng Tây Ban Nha thôi…
Đang chúi mũi vào máy tính, Linh liếc thấy cửa mở và Alex đi vào phòng. Chào các chị trong phòng bằng tiếng Việt rất chuẩn. Rồi cái tay vẫy vẫy trước mặt cô:
- Em yêu! Thôi đừng làm việc nữa… Đi ăn bún bò đi.

Cả phòng ồ lên:
- Ai là em yêu của Alex đấy?

Alex cười cười:
- Em đùa Phi Linh thôi. Chiều thứ 6 rồi, làm việc nhiều mà làm gì…các chị có đi ăn bún bò không?
Ồn ã, vui vẻ, cả phòng kéo nhau ra đầu phố ăn bún bò. Alex nắm tay Linh dưới gầm bàn, rủ:
- Hôm nay Linh trốn một buổi học Tây Ban Nha đi, nhé? Anh nài nỉ đấy, vì hôm nay là sinh nhật của anh. Không nên để “bạn quốc tế” trở thành người đáng thương trong ngày sinh nhật của hắn, right?

Vậy ra hôm nay là ngày sinh nhật của anh. Linh đi đi lại lại trong căn phòng của Alex, lẽ lưỡi vẻ kính nể khi đọc những đầu sách trên cái giá sách nhỏ, ngón trỏ lướt nhẹ trên vỏ quả trứng đà điểu to uỵch, mỉm cười trìu mến nhìn những bức ảnh Alex cười toe toét với bạn bè và gia đình, đá quả bóng bụp vào gầm bàn làm việc, và ngồi phịch xuống ghế bành. Alex đi từ trong bếp ra, đã thay quần short và áo phông, tay cầm 2 cái ly, đĩa chanh, muối, olive, lon sođa, khay đá và kẹp nách một chai Bombay Saphira Dry Gin. Phi Linh hỏi:

- Alex, còn ai đến nữa không?
- Không.

Anh tỉnh bơ trả lời, hí húi bỏ đá vào hai cái ly, rót tonic, bỏ mấy lát chanh và olive vào ly. Mấy cục đá già kêu lách tách trong ly nước. Phi Linh trợn mắt:

- Alex, không ai đến thì lôi em đến là sao?
- À, là vì em rất thế này và rất thế kia!!!

Anh mở chai Gin, rót vào ly và mùi rượu ngai ngái lập tức tràn ra quanh họ.
- Thôi đừng mở mắt to thế em. Ly của em đây, anh pha nhẹ thôi. Chúc mừng sinh nhật!!!

Họ chia tay ở bậc thềm nhà cô gái… Sương xuống mỏng lắm, mơ màng, da diết. Linh hỏi:
- Alex, em rất thế này thế kia là em rất thế nào?
- Anh làm sao mà biết được.

Rồi, đột ngột, và đơn giản, anh kéo cô lại gần mình, cúi xuống hôn cô. Nụ hôn ngan ngát. Phố bỗng hút dài như con đường đi vào một giấc mơ lạ.
- Cảm ơn em đã đến. Em ngủ ngon nhé, đừng nghĩ nhiều.
Ami is offline   Reply With Quote
Cũ 07-10-2008, 05:43 PM   #3
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Talking Đối với em,anh rất thế này và thế kia P2

Đừng nghĩ nhiều ư… Chuyện như một đống đá đổ lên ngực Linh. Cuối tuần, trời đổi gió. Ngày thứ bảy ngợp như là vô thực. Linh như bơi trên biển. Nắng chói sáng. Cát trắng muốt. Trời xanh quá. Cô lo sợ, run rẩy từ tận đáy tim, nhưng vẫn cứ muốn bơi, và cô bơi mãi trong ánh nắng. Cô tránh Hoàng. Ở bên Hoàng, chưa bao giờ Linh bất an đến thế. Cô tránh anh với cảm giác có lỗi và buồn da diết. Alex, bảo em đừng nghĩ nhiều ư…

Sáng Chủ nhật, họ gặp nhau. Linh chúi đầu vào ngực anh, vai run lên từng đợt:
- Alex, em không hiểu, tại sao mọi chuyện lại nhanh như thế này, em không thể figure out … không thể …
- Nghe anh này, em phải tin anh. Em có tin không?

Anh ôm vai Linh và nhìn cô. Linh cụp mắt:
- Em đã có Hoàng. Mọi việc ổn định và bình yên. Và nên như thế. Ba mẹ sẽ nghĩ sao? Hoàng nữa, anh ấy tốt và chân thành, anh ấy che chở cho em. Anh ấy sẽ ra sao?
- Tất cả những điều đó, anh biết. Nhưng em không trả lời đúng câu hỏi rồi. Em có thể tin vào anh không? Tin nhiều hơn là một người bạn?
- …
- Thôi được. Anh hiểu… điều này, ngay lúc này, là quá khó đối với em, vì chúng ta khác nhau quá. Nhưng anh không bỏ cuộc đâu. Đối với anh, em quả thực rất thế này và rất thế kia, anh cũng không thể figure out được. Anh chỉ biết có thế, từ hôm em đi từ dưới biển lên, rất nhiều nước biển lấp lánh trên gương mặt em, Mặt Trời sau lưng em, và em cười. Có thể em chưa thấy mình như thế. Nhưng với anh, em là một cô gái đặc biệt. Em hãy là như thế, đừng cố gắng níu kéo quá nhiều những nguyên tắc cứng nhắc. Và em sẽ như thế nếu anh ở bên em, hiểu không? Cứ coi như đây chỉ là một giấc mơ. Em bưới ra khỏi giấc mơ này, bước trở lại vào cuộc đời thực của em. Nhìn lại, nhìn sâu vào chính em. Anh hứa sẽ hoàn toàn biến mất trước mắt em trong những ngày tới, tới chừng nào em đủ tin tưởng anh. Okey? Thế nhé. Đừng nghĩ nhiều.
Đừng nghĩ nhiều ư… Làm sao để đừng nghĩ nhiều, khi mùa thu nắng cử mỏng tràn ra các mái phố. Thành phố rất trầm tư. Linh rất trầm tư. Hơi buồn. Hơi nghĩ. Hơi nhớ. Không, rất nhớ. Alex chỉ cách cô mấy gác văn phòng. Chỉ cách một tầm với tay và bấm vài con số trên di động. Chỉ cách một vài bàn phím gõ rất nhanh trong mạng email nội bộ. Nhưng anh đã giữ đúng lời hứa. Linh không hề nhìn thấy bóng dáng anh suốt cả mấy tháng trời. Cứ như anh đã đi đâu mất hút. Cô thấy thiếu anh. Thiếu sự động viên, những lời khuyên thông minh, sự sắc bén của anh trong công việc. Thiếu một động lực. Thiếu một người cộng sự. Và, cô nhớ anh. Nhớ nụ cười nghịch ngợm. Răng khểnh dễ thương. Nụ hôn ngan ngát. Nhớ anh đến run rẩy từng đầu ngón tay mình.

Đừng nghĩ nhiều ư… Cuối thu rồi. Mà trời vẫn cứ tiếp tục đẹp. Một cảm giác lúc nào cũng như rất mới, hồng và nhẹ nhàng, ngọt và dịu dàng biết bao, đến ngay cả những nỗi buồn cũng không thể tăm tối nổi. Trong long vẫn cứ loang loang niềm nhớ như sương khói và những mông ước mơ hồ khi click vào con chuột để mở inbox hoặc khi vớ máy xem tin nhắn. Và vẫn cứ luôn để di động bật đến 11h- 12h đêm. Chẳng để làm gì. Chỉ vì vẫn nghĩ, just in case…

- Con có điều gì cần suy nghĩ rất nhiều, hả con?

Phi Linh hơi dừng lại ở giữa cầu thang:
- Không ạ. Sao mẹ nghĩ thế?
- Nhìn là biết. Và mẹ thậm chí biết là không liên quan đến thằng Hoàng.

Mẹ cười nhẹ… Giọng Phi Linh hơi xẵng:
- Sao cơ? Quả thật Hoàng chẳng có liên quan gì, và mẹ đừng gọi anh ấy với kiểu cách coi thường như thế.
- Coi thường ư? Mẹ luôn nghĩ Hoàng là đứa chừng mực, tốt đẹp, gần như hoàn hảo. À, và vì thế con không hợp với nó. Có thể mẹ nhìn nhận con hơi khác mọi người. Nhưng sẽ có lúc con nhận ra đó là sự thật. Con không cứng rắn như là con tưởng, và con không chừng mực như là mọi người vẫn nghĩ về con đâu.
Mẹ luôn luôn có những nhận xét thẳng thẳn, quá thẳng thắn đến mức đôi khi mình rất khó tiếp thu. Lần này cũng thế.
- Con nên có niềm tin về mình hơn mới phải. Con tốt đẹp hơn thế này và đúng là bản thân mình, và mẹ nghĩ là mẹ thích con gái mẹ như thế.

À, lần này không như mọi khi. Hay vì mình đã lớn và gần mẹ hơn mình tưởng?

Một khoảng lặng dài khó khăn:
- Cảm ơn mẹ.
- Ừ, ngủ đi con, đừng nghĩ nhiều.

Đừng nghĩ nhiều ư… Mưa. Kỳ lạ làm sao, một cơn mưa trái mùa trong tiết cuối thu hanh hao này. Những giọt mưa rơi thẳng tắp, không gió, cứ rì rào, xa xôi. Linh nằm trong bóng tối, nghe tiếng mưa rơi trên những chậu cây ngoài ban công. Mắt mở chong chong. Đừng nghĩ nhiều ư… Mẹ mở cửa khẽ khàng đi vào, nghĩ rằng cô đã ngủ, mẹ vuốt trán cô trìu mến, rồi đi ra. Linh lại mở mắt, thở dài rất nhẹ. Và, như bị thôi thúc bởi một tiếng gọi xa xôi lắm trong tâm trí, cô vùng dậy, với điện thoại, và bắt đầu soạn những tin nhắn liên tiếp, send… send… send…

Dear ơi, anh là người như thế nào nhỉ? Anh là một người rất thế này, rất thế này, lại còn thế này, và cũng thế kia. Anh là người có tính cách như thế này nhưng lại không như thế nọ.

Với em, anh còn là một người thật là như thế này, vô cùng như thế này, và rằng em học nhiều điều từ anh, về cái này, về cái nọ, về cái kia, về cái ấy, và về quá nhiều những thứ khác.

Em đã hoảng sợ - cái này cực kì điên. Anh làm em hoảng sợ về những thay đổi.Nhưng anh thay đổi em tốt hơn và bản thân em thay đổi tốt hơn. Em đã mất nhiều thời gian để nhận ra được điều quý giá đó.
Em cứ tự bảo sẽ không nghĩ về anh nữa. Không nghĩ nữa. Nhưng điều đó thật khó khăn vô cùng. Bởi vì em yêu anh mất rồi. Rất yêu, yêu thế này và yêu thế kia.

Chuyện đến đây là kết thúc. Kết thúc ở chỗ: Tin gửi lại từ Alex lúc 1.59’59” mà đến tận mãi về sau này, Phi Linh vẫn lưu trong Inbox: Điên quá. Chuyện quan trọng thế này, sao em không đợi tới sáng hãy nói? Cool!!! Bây giờ làm sao anh ngủ lại được? Nên anh đón em 15’ nũa ở cửa nhà em nhé.


ĐỒNG HẢI ANH

(Nguồn: Chuyên đề 2! số 81, ra ngày 15/12/2006)
Ami is offline   Reply With Quote
Cũ 09-10-2008, 10:14 PM   #4
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Talking Tình yêu

Gửi em K những ngày phải xa nhau


Em ơi
anh không ngủ được
bốn đêm rồi !

Nhớ em
đường phố Sinh Từ
đen cả mũi
mùi than
mùi bụi

Nhớ gian nhà
bây giờ
lùi lũi
một mình em

Em ạ
Tình yêu không phẳng lặng bao giờ

Nó đè sóng
đè mưa
nổi bão…

Tình yêu
không phải chuyện
đưa cho nhau
ngày một bó hoa

Nó là chuyện
những đêm ròng
không ngủ

tóc tai bù
như những rặng cây to
nó vật vã
những đêm trời động gió

Tình yêu
không phải là
kề vai mơ
sầu mộng dưới trăng mòn

mà phải sống
phải cởi trần
mưa nắng

phải mồ hôi
chảy đẫm
tận buồng gan.

Tình yêu không phải
chuyện ngàn năm
kề sát má

mà bỗng dưng –
một quả tim chung

phải bổ nó
làm
đôi
người một nửa
người
ôm một nửa...

Tình yêu
không phải là
những chiếc toa đen
con tàu cuộc sống

tuỳ chuyến đi
mà cắt bỏ
hoặc nối thêm

Mà tự nó là
Một ĐẦU TẦU HOẢ
có nghìn toa
buổi – sáng
buổi – không đèn

Triệu mã lực
con tàu điên
tàu dại

nó đâm bừa
gãy cẳng
ngày đêm

nó hú chết
thời gian
khoảng cách

nó rú lên
trên trái đất
chưa người

chưa xã hội
chưa luân thường
ước lệ…

Tình yêu không phải
chuyện bạ sao yêu
cũng được

nó lạ lùng
như giữa một trời sao
triệu triệu ánh

Chỉ có anh
đã khản tiếng
kêu gào

mới gọi được
vì – sao – em
hay khóc

Và có em
đi mãi đến mê
người

mới dừng lại
ôm mình anh
buồn tủi

vì – sao – anh
rốc lửa
xém bên trời…

Tình yêu
không phải
có hoặc không
cũng được !

mà nó như là
những vần thơ
những bắp thịt
những đường gân
tổ quốc

*****

Em ơi
em lại khóc
em à ?

Gian nhà vắng
con chó nằm nó rú…
Anh mới đấm lên trời
dăm quả đấm
bao giờ anh
ngồi
chết
một gian buồng
bốn bức tường
nó giữ chịt người
anh
để giáo dục anh về nhiều chuyện
và chuyện yêu
- là câu chuyện chúng mình…

Em đọc kỹ
trang thơ này nhé

Em đếm xem
bao chữ
bao vần
cũng tựa bao đêm
em ngắm trời sao
em đã thấy
một vì sao
ngất ngưởng
vì – sao – anh
nó chuyển bốn bên trời
đuôi nó cháy – đúng là
vì sao dữ

Anh cho phép
em khóc nhiều
khóc nữa
Em ơi
tình yêu em
không có tuổi bao giờ


mươi thế kỷ
vì sao
anh
vẫn cháy…

~Trần Dần~
Ami is offline   Reply With Quote
Cũ 20-10-2008, 11:19 AM   #5
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Question Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...
__________________
Hoan hô,không có spam ở đây!
Ami is offline   Reply With Quote
Cũ 23-10-2008, 08:41 AM   #6
So_what[Team ACT]
Team ACT member
 
So_what's Avatar
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bài viết: 19
So_what is on a distinguished road
Mặc định

chưa đọc các bài nhg muốn comm trc. cùng team mình mà k bít ai nhé bác là ai nhỉ?
So_what is offline   Reply With Quote
Cũ 24-10-2008, 05:20 PM   #7
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Talking

Trích:
Được viết bởi So_what Xem bài viết
chưa đọc các bài nhg muốn comm trc. cùng team mình mà k bít ai nhé bác là ai nhỉ?
He he,thank!
Tớ là Ami(Scor-1988)
__________________
Hoan hô,không có spam ở đây!
Ami is offline   Reply With Quote
Cũ 24-10-2008, 06:15 PM   #8
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Talking Những bài thơ tình của Phương Linh(Bloger big fist)

CHỜ EM
trên 1 cánh đồng phẳng ngắt
tôi chờ em, người tôi yêu dấu
đến trong sự dịu dàng vô ngần
ngồi xuống gần cạnh tôi
và em hãy đặt tay em lên vai tôi
đôi mắt em, đôi mắt người tôi yêu dấu không lời
em hãy nhìn tôi 1 phút run môi
cánh đồng phẳng ngắt chỉ có tôi và em tôi
tôi chờ gió buông lơi và mặt trơì hãy vội tắt
tôi sẽ hôn những ưu phiền trên gương mặt
tôi và em bắt đầu 1 ánh sáng - mắt

nhưng những gì tôi nhận được
là sự im lặng của đôi vai
sự mệt nhoài của mí mắt
sự xa vắng của tấm lưng
sự thờ ơ của ngấn cổ
sự im lìm của những hạt lông tơ
khiến tim tôi đập mạnh cũng trở nên hồ đồ
em xoay mình nhẹ hơn 1 hơi thở
các ngón tay rơi
đôi mắt em, đôi mắt người tôi yêu dấu không lời
em đang nhìn vào khoảng trống nào trong không gian
tôi chỉ thấy gáy và tóc em bay tan
hoàng hôn tốc áo ánh lụi tàn

tôi muốn đặt lên gáy em ngàn ngàn lời mời gọi
muốn tay tôi chạm tới gương mặt em đừng bối rối
muốn ôm lấy em, ôm cả mệt mỏi lẫn ưu phiền
và cầu nguyện em đừng tan biến
nhưng tôi chỉ biết vụng dại đứng nhìn
dáng em hao gầy và xa cách tôi vời vợi
như thể em là hàng ngàn hạt sương rơi
chỉ 1 tích tắc thôi nếu tôi phạm tội
chạm vào em tôi
em sẽ vỡ và tan theo bao mây ngàn khơi


gương mặt em, người tôi yêu dấu biết bao
ko hề ngoảnh lại lần nào
sương mai nghẽn hạt... em tan dần vào trời sao
trên cánh đồng phẳng ngắt vời chiêm bao
tôi nằm đếm hạt cỏ ướt nào vẫn đượm ngọt ngào mùi em - đêm - hay chỉ là hư ảo
__________________
Hoan hô,không có spam ở đây!
Ami is offline   Reply With Quote
Cũ 24-10-2008, 06:17 PM   #9
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Talking Thơ tình của Phương Linh-P2

THƠ TẶNG NGƯỜI TÌNH

trong 1 vật thể ẩm ướt kì lạ - em tìm thấy
gương mặt anh
đẫm ánh sáng đêm
đằng sau những cành cây lấp lánh
sao chảy về mí mắt anh
đôi mắt người em yêu dấu - dưới nước đêm
giống như đôi mắt trẻ thơ
cơ thể ấm và mềm
như những đốm lửa
em và anh
chân trần và tay trần
chúng ta chạy và chảy mãi trên bãi cát đêm
sứa òa thành lửa
trước khi gục ngã trên vùng đất
hoa tuôn rơi từ tay anh - trắng xoá
em nhặt hoa rơi - đây là lời ham muốn?

anh
bẻ vỡ tất cả những mảnh trăng và sóng biển
mở vỏ kén của anh
bay xuống miền đất
với vận tốc nhanh như 1000 năm

em
nhặt nhạnh tất cả những mảnh trăng và sóng biển vỡ nát
chui vào vỏ kén của em
trên 1 bông hoa trắng vô tận
với vận tốc chậm như 1000 năm

hiền lành và dịu dàng như 1 thân cây
người em yêu dấu là 1 buổi sáng trong gió đầy
nhìn vào gương mặt em đây, nhìn vào khoảng không nơi chốn này
và chờ thêm vài giây, anh
chúng ta sẽ tan vào 1 cơn mây mưa dông bất tận

...
bài 1:
người em yêu dấu
mắt đen thanh tú
và gương mặt ưu phiền
anh đang mỉm cười
hay đang sầu lắng
rất lâu rồi
em lại nhìn thấy anh
khuôn mặt buồn đằng sau
những hàng cây đượm nắng
im lặng và xa xăm
cách xa em vạn dặm
em ngần ngại nhìn vào đôi mắt anh trong kỉ niệm mờ nhoà
ở đây mưa tuyết nghẽn ngùng trên những nhành cây cỏ khô dại
người em yêu dấu
có còn như những gì em tưởng tượng về anh

bài 2:
6 đường dài 3 cm hình cong
nối từ mắt anh xuống gò má
mắt nhìn em như chưa bao giờ xa lạ
có 1 vài giây khi em ngừng thở
đã gặp gỡ nụ cười buồn và cô độc của anh
ngày qua ngày em nhớ anh
nhớ về anh là nhớ khuôn mặt anh
em đã nhớ anh nhiêu dến thế
vây mà gặp lại, gương mặt anh lại khác hẳn nỗi nhớ của em
người em yêu dấu
anh khẽ khàng như 1 buổi sáng không mây
__________________
Hoan hô,không có spam ở đây!
Ami is offline   Reply With Quote
Cũ 02-11-2008, 11:04 AM   #10
Ami[Team ACT]
Team ACT member
 
Ngày tham gia: Sep 2008
Bạn đến từ: Thiên đường
Bài viết: 333
Ami is on a distinguished road
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Ami
Talking Con tàu chở tình yêu - Chu Thu Hằng(P1)

Em thấy không tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế ..

(Chiếc lá buổi đầu tiên - Hoàng Nhuận Cầm)




Lớp ở cuối hành lang chạy dài, bốn mùa xôn xao vì cây lá ngoài cửa sổ. Những viên gạch hoa màu sẫm, nhẵn thín và mát rượi. Nếu trượt patin chắc sẽ vèo từ đầu này đến đầu kia trong vòng hai giây. Đấy là giả dụ như thế chứ không đứa nào dám thử. Càng không dám có cái ý định loẹt quẹt đôi dép có đế cao su vĩ đại giống như thằng Cường, đã phải đứng lù lù trong phòng hội đồng vì : "Ngày 17-9, giờ giải lao 5 phút, em ăn ô mai mơ xong đã nhả hạt ô mai xuống sàn dùng giày di lên 3 lần, chứ không phải em trượt nghệ thuật." Tất cả những người có mặt trong phòng hội đồng đều cúi mặt xuống nén cười. Chỉ có đứa lớp trưởng lớp A4 là không kìm được, môi mím chặt mà vẫn "hi hi" mấy cái. Rồi Cường cũng được vào lớp, hội đồng kỉ luật giải tán, sau này nghe kể lại là thầy hiệu phó khi còn lại một mình cũng cúi mặt xuống mà "hi hi" vì tờ kiểm điểm của Cường.

Rồi mùa đông. Lá vàng ngoài cửa sổ đã đỏ như những lá cờ nhỏ ve vẩy trong gió. Đứa lớp trưởng gầy gò xanh mướt không hiểu vì sao hay đứng tựa cửa khóc rấm rứt. Bọn con trai đi qua nhìn e dè như mình có lỗi. Những mẩu giấy vo viên ném qua ném lại trong lớp, mấy đứa con gái xúm xít lại.


"Hay là Y-R-M-L yêu rồi mà lại ?"


"Vớ vẩn ! Nó đi với tao suốt, yêu lúc nào mà yêu"


Đứa con gái người mẫu có đuôi mắt vẽ nhũ xanh biếc nhe răng doạ như sắp cắn ai rồi lách ra cửa, đột ngột ôm chầm lấy bạn. Lớp trưởng bé nhỏ dũi dũi cái đầu tóc tơ mượt vào vai bạn, thôi không khóc nữa, mắt hơi díu lại, có lẽ là hơi buồn ngủ. Người mẫu bảo :


"Xuống phòng y tế đi, tao chưa học Lý đâu"


Lớp trưởng gật gật, lấy trong cặp ra hộp dầu bất ly thân,xoa đầu xoa cổ một lúc rồi hai đứa ra vẻ dìu nhau đi ra. Đến đầu cầu thang gặp cô dạy Lý. Lớp trưởng rùng mình mấy cái, mặt càng xanh ngắt. Người mẫu líu lo :


"Cô ơi ! Nó bị cảm rồi. Em đưa nó xuống phòng y tế một tí cô nhé."


Cô giáo không nghi ngờ gì cả, nhìn hai đứa xót xa. Vừa đi khuất, người mẫu đã khúc khích :


"Mày hay thật ! Thích ốm là ốm được ngay. Bùng thoải mái"


Hai đứa xuống phòng y tế được 10 phút thì tiếp hai đứa xuống theo, người ốm lần này nguy kịch hơn,vì đau bụng phải cõng xuống. Nhưng cũng chỉ đến đầu cầu thang là đứa bị đau bụng tụt xuống, ríu rít đi vào phòng. Ở đây bệnh gì cũng chỉ uống Vitamin B1, B6 và C. Bốn đứa nằm chung hai cái giường xếp, đắp chung cái chăn dạ ấm sực, mở một gói ô mai gừng cay xộc cả mũi. Bác y sĩ già ngồi cười tủm tỉm :


"Hồi trước chưa có phòng y tế thì bọn mày xoay xở thế nào hả ?"


Và cả bọn chụm đầu vào mà cười rinh rích.


Lớp Cường đầu kia của hành lang. Không ai để ý lớp trưởng thỉnh thoảng lại sang gặp lớp trưởng bên ấy, bàn bạc dăm ba câu rồi dúi vào tay viên giấy nhỏ. Mở ra có mấy chữ : "Nhờ chuyển cho Quân". Quân mở ra lại có chữ : "Nhờ chuyển cho Hà"... Vòng vèo mấy lần mới đến tay Cường. Cường đọc xong thả vào hộp bút, mắt mơ màng. Giờ nghỉ tiết sau, hùng dũng kéo một thằng bạn chạy sầm sập qua hành lang. Đôi khi chỉ để nghiêng ngó tí chút. Áo đồng phục không bao giờ chịu "cắm thùng" bay phất phơ và con gái mấy lớp cũng ngó nghiêng theo, tự hỏi :


"Sao hôm nay thằng này trông bất cần đời thế ?"

Trước Tết là mùa hội diễn. Cũng vừa xong học kì một. Chẳng có đứa nào còn quan tâm đến sách vở. Lớp phó bày ra trò diễn thời trang, huy động cả lớp mua bọt biển xát ra làm cảnh tuyết rơi. Gió mùa đông luồn qua ô cửa dán giấy báo buôn buốt. Giờ học đứa nào cũng thò tay xuống gầm bàn, nghe thấy tiếng rin rít của hai mảnh bọt rã ra trong tay. Thầy cô biết nhưng chẳng nói gì. Trong những ánh mắt mệt mỏi cũng thấy lấp ló niềm vui. Mấy hôm ghép nhạc đã thấy đồn đại xôn xao Cường hát bài Tình phai với một đứa lớp B, tay cầm mic, điệu đàng lắm, mắt nhìn tình tứ lắm. Lớp trưởng mặt càng xanh mét.


Buổi sáng nó đến sớm, mở toang hai cánh cửa gỗ xanh lè nặng nề, nhìn chăm chăm xuống đường. Chú Nguyên tay cầm chùm chìa khoá xủng xoẻng đi qua, mắng nhưng giọng hết sức dịu dàng :


“Đến sớm thế hả ?”


Lớp trưởng chỉ một ôm hoa bọc giấy báo đặt trên sàn.


“Cháu phải kết hoa cho bọn lớp cháu tối nay diễn”


Nó trải báo trên nền gạch. Hoa xổ ra từng đám lớn. Cúc tím xen lẫn với hồng móng tay đủ các màu, thơm ngây ngất, giọng làu bàu :


“Cháu sẽ quét sạch, chú yên tâm”


Rồi cặm cụi gò người, uốn những bông hoa trên cái vòng kẽm thành những cái mũ đội đầu màu sắc êm ái, mà thơm nức.


Cường làm chân sai vặt cho lớp kia cũng đi sớm, tay cuộn những chữ cái to tướng cắt bằng giấy màu, chạy sầm sập lên gác. Rồi nín thở đứng im một lúc vì hình ảnh trước mắt.


Lớp trưởng mặc áo trắng muốt, tóc tơ chảy mượt trên vai, ngồi duỗi chân trong đám hoa lúc này mới bắt đầu xoè cánh. Lớp trưởng ngẩng lên. Cường ta đỏ mặt co cẳng chạy vù mất. Cảm giác có ánh mắt dài thăm thẳm suốt dọc hành lang đuổi theo chân mình.

Buổi tối, đèn màu viền xung quanh cái sân ngày thường vẫn lô nhô bàn ghế, căng tin vẫn bán bánh dừa 2.000 đ và CocaCola. Ðứa nào cũng năn nỉ thầy hiệu trưởng cho bật đèn vàng chạy dọc hành lang. Mưa bụi lây rây kéo dãy hành lang hắt đèn huyền ảo thành đoàn tầu dài ấm áp. Lớp trưởng bỗng nhiên nổi hứng khởi bảo: “Tao sẽ đọc thơ tiếng Anh”, bài April Rain Song nhé. Lớp có đứa xì xào: Hội diễn ca nhạc cơ mà. Báo cáo với cô phụ trách văn nghệ, cô mừng rơi cả kính: “ Ðọc đi, bao nhiêu lâu mới có một tiết mục đọc thơ. Bọn học sinh chúng mày ấy à, bây giờ nhiễm ngoại mất rồi, thơ cũng ngoại, cái thời các cô tổ chức đám cưới, ai đọc Tây tiến cũng là hay lắm rồi ”. Lớp khác chen vào kỳ kèo: Cô ơi! Lớp nó giờ này mới đăng ký thêm, cô cho lớp em ... Người mẫu ngoa ngoắt : “ Lớp tớ không cần xét giải nhé, hơi một tí thì cũng bon chen nghệ thuật ”. Rồi kéo tay lớp trưởng xềnh xệch đi. Bọn lớp khác cố giễu cợt với theo: “ Tiết mục khuyến mại à “ ?


Lớp trưởng đổ mồ hôi tay, thấy tờ giấy chép bài thơ trong tay mình nhũn hẳn ra. Ai xô nó một cái rồi nó thấy mình đứng trên sân khấu giữa trường, đèn màu bóng bay nhấp nhánh đủ mọi thể loại xung quanh. Giọng nó nhão nhoẹt vì điều và vì run như lời thằng lớp phó cầm máy quay sau này kể lại: “ Ba tớ đánh rơi cả đôi đũa lúc nghe giọng ấy ở trong băng” Cường đứng dưới, kín đáo đưa máy ảnh lên bấm lia lịa. Ðáng buồn là bọn dọn sân khấu chưa kịp mang cái bục để mic phát biểu xuống. Trong ảnh sau này không nhìn thấy lớp trưởng đâu chỉ nhìn mỗi cái đầu bên trên cái bục để mic. Nói đùa trông như quả dưa lê đặt trên nóc tủ ấy.
__________________
Hoan hô,không có spam ở đây!
Ami is offline   Reply With Quote
Trả lời


Các thành viên đăng kí đang xem chủ đề này: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ
Hiển thị

Quy định bài viết
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies đang On
[IMG] đang On
HTML đang Off

Di chuyển nhanh



Circle of Friends on Facebook

Theo giờ GMT +7. Bây giờ là 05:56 PM.


Powered by vBulletin Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.